
Tôi thường chạy bộ mỗi sáng, địa điểm xuất phát là công viên gần nhà đến một quán cà phê quen thuộc. Một lần nọ khi tôi đang chạy trên đoạn đường này tôi cảm thấy khá mệt và muốn dừng lại, ngay lúc ấy trong đầu tôi xuất hiện một đoạn tự vấn-đáp như sau:
- Hỏi: tại sao mình phải chạy bộ nhỉ?
- Đáp: chạy bộ để khỏe
- Hỏi: vậy mục đích cuối cùng là khỏe hay là chạy để đến được điểm cuối như đã định?
- Đáp: để khỏe chứ
- Hỏi: vậy tại sao phải chạy đến điểm cuối chi vậy?
- Đáp: phải có một con đường thì mới tạo ra hành trình, nhờ đó mà mình biết rõ mình cần chạy bao nhiêu là đủ
Khi nhận ra điều này tôi không còn quan tâm đến đích đến nữa và bắt đầu nhìn vào những chuyển biến trên cơ thể mình, tôi sờ tay lên bụng để cảm nhận cơ bụng của mình, tôi cảm nhận những giọt mồ hôi đang lăn dài trên má, nhìn sâu hơn tôi cảm nhận được nhịp tim đang tăng lên, tiếp tục nhìn sâu vào bên trong, tôi cảm nhận những chuyển biến trong cảm xúc của mình, tôi nhận thấy ngoài cảm giác mệt mỏi thì có một cảm giác nhẹ nhàn vui vui, hưng phấn đang đồng thời xuất hiện. Tôi vui mừng reo lên: à… chắc là dopamine, lúc này tôi nhìn trọn vẹn được toàn bộ sự thật đang diễn ra trong cơ thể mình, không còn nhìn lệch về phía cảm giác mệt mỏi nữa. Tôi nhận ra mình đang nhìn sự vật như nó đang là. Tôi biết rõ cơ thể mình đang thay đổi, nó đang “tiến hóa”, đang cải thiện để tốt hơn phiên bản trước lúc bắt đầu chạy.
Hạnh phúc là hành trình
Thay vì nhìn vào đích đến và cố gắng chạy cho đến đích thì tôi đổi sang quan sát cơ thể và cảm xúc của mình, tôi vẫn tiếp tục chạy, cơ thể tôi vẫn tiếp tục thay đổi, từng giây từng phút trôi qua, tôi cảm nhận trọn vẹn mọi việc diễn ra trên từng bước chân của mình. Một cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng, vui nhưng không quá vui, cứ nhẹ nhẹ như thế duy trì mãi cho đến khi tôi đến đích. Sau trải nghiệm này tôi trở nên yêu thích chạy bộ, và về sau nó trở thành thói quen không thể thiếu trong lịch trình hàng ngày của tôi.
Muốn cải thiện phần thân ta cần chọn một phương pháp ở đây là chạy bộ, quá trình chạy bộ từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc gọi là hành trình, để có một hành trình ta cần một con đường, để có một con đường ta cần xác định điểm bắt đầu và điểm kết thúc, nối hai điểm này lại ta sẽ có một con đường.
Con người gồm ba phần Thân-Tâm-Trí, để cải thiện phần thân ta chọn phương pháp chạy bộ vậy để cải thiện phần tâm và trí ta nên dùng phương pháp nào? Câu trả lời là cái nào cũng được, bạn có thể chọn kinh doanh, đi tu, làm nông, làm cán bộ nhà nước hay nghệ nhân đều được. Nó cũng như việc cải thiện phần thân bạn có thể chạy bộ, hoặc nhảy dây, hoặc bơi lội… cái nào cũng được, điều quan trọng là bạn thấy thích và phù hợp với con đường nào thì chọn con đường đó. Một người bị thái hóa hoặc tổn thương đĩa đệm thì không nên chọn cử tạ mà nên chọn bơi lội hoặc đu xà sẽ phù hợp với cơ địa của mình.
Tương tự như phát triển phần thân, để phát triển phần trí và tâm bạn cũng cần chọn cho mình một con đường tức là điểm xuất phát và điểm đến, cụ thể hơn là định vị bản thân mình đang ở đâu và đích mà bạn muốn đến là gì? càng cụ thể càng tốt. Nối điểm khởi đầu và điểm kết thúc lại bạn sẽ có một con đường và đây chính là hành trình sứ mệnh của cuộc đời bạn. Hãy nhớ rằng vai trò của sứ mệnh là để bạn có một con đường mà đi, nhưng mục đích cuối cùng là để tiến hóa phần tâm và trí của bạn.
Trên suốt hành trình này đừng trông chờ vào đích đến, hãy quan sát và cảm nhận toàn bộ sự vật hiện tượng diễn ra xung quanh và bên trong tâm trí bạn. Khi khó khăn đến hãy đón nhận, đương đầu và đừng quên quan sát toàn bộ diễn biến đang xảy ra cả trong và ngoài. Khi bạn thực hiện điều này bạn sẽ nhận biết rõ Tâm – Trí bạn đang tiến hóa và khó khăn kia chính là chất xúc tác để hỗ trợ tiến trình này. Đến đây bạn sẽ cảm nhận được hạnh phúc với từng bước chân trên hành trình của mình.
![]() |
Viết bởi Kim 01/04/2024 |

